NBNTV Global

Kim Seung-ju biến những bất hạnh thành lời tự sự âm nhạc nguyên bản

Kim Seung-ju đối diện quá khứ bất hạnh qua bốn ca khúc trong phiên diễn Soundgrid, mở ra hướng đi âm nhạc mới đầy chân thực.

·

Nghệ sĩ Kim Seung-ju đã chuyển hóa quá khứ bất hạnh của mình thành ngôn ngữ âm nhạc, qua đó hé lộ một hướng đi nghệ thuật mới. Thay vì che giấu những ký ức khó khăn, anh đưa chúng vào tác phẩm và biến những trải nghiệm riêng tư thành chất liệu cho lời tự sự trên sân khấu.

Kim Seung-joo chơi guitar và hát trong [AoB x Soundgrid] EP.19 — YouTube: Muasen

Phiên diễn lần này đánh dấu cuộc gặp gỡ giữa AoB, đơn vị tiếp tục ghi lại những dấu ấn của giới indie, và Soundgrid, chuỗi biểu diễn trực tiếp của KT&G Sangsangmadang Chuncheon. Trong không gian ấy, Kim Seung-ju lựa chọn kể câu chuyện riêng tư và nguyên bản nhất của mình, không né tránh những phần quá khứ mà anh từng muốn giấu kín.

Cách đối diện với những ghi chép của quá khứ

Buổi biểu diễn trực tiếp được xây dựng quanh bốn chủ đề xuyên suốt thế giới nội tâm của Kim Seung-ju. Mạch trình diễn bắt đầu với “Lịch sử bất hạnh”, sau đó lần lượt chuyển sang “Không đủ tư cách làm âm nhạc”, “Nhật ký” và “Vắc-xin tuổi thơ”. Trật tự này tạo thành một hành trình liên tục, đưa người nghe từ những ký ức bất hạnh đến các suy tư về âm nhạc, những ghi chép cá nhân và dấu ấn của thời thơ ấu.

Với “Lịch sử bất hạnh”, Kim Seung-ju trực diện phơi bày phần lịch sử mà anh từng muốn che giấu, không thêm bớt hay làm dịu những gì đã trải qua. Chính quá trình gọi tên và bộc lộ những bất hạnh ấy giúp anh khép lại thế giới cũ, đồng thời mở ra một khoảng thời gian mới dành cho những lời thú nhận đang bắt đầu nảy mầm.

Thái độ nghệ thuật thể hiện qua ca khúc “Không đủ tư cách làm âm nhạc” đặc biệt để lại ấn tượng. Kim Seung-ju nói: “Vấn đề là âm nhạc của tôi mới là vấn đề lớn nhất, vì vậy đó là sự loại bỏ của sự loại bỏ, rồi lại bị loại.” Cách diễn đạt mang tính nghịch lý này cho thấy anh nhìn thẳng vào những trăn trở và cảm giác thiếu hụt trong chính âm nhạc của mình.

Lời nói ấy không nhằm trình bày một hình ảnh đã đạt đến sự hoàn hảo. Ngược lại, Kim Seung-ju thừa nhận sự bất toàn và biến chính điều đó thành động lực sáng tạo. Qua ca khúc, những nghi ngờ về bản thân không bị gạt bỏ mà được đưa vào trung tâm của âm nhạc, trở thành một phần của thái độ nghệ thuật mà anh muốn bộc lộ.

Phiên diễn trực tiếp chứa đựng cảm xúc nguyên bản

Sân khấu lần này thể hiện rõ màu sắc âm nhạc của Kim Seung-ju, đồng thời phù hợp với định hướng của Soundgrid: theo đuổi những màn trình diễn trực tiếp được hoàn thiện kỹ lưỡng mà không thỏa hiệp. Sự chỉn chu của phiên diễn không làm mất đi vẻ thô ráp trong lời tự sự; trái lại, nó tạo điều kiện để những cảm xúc cá nhân của nghệ sĩ hiện lên rõ ràng hơn.

Dòng chảy từ “Nhật ký” đến “Vắc-xin tuổi thơ” kết nối ký ức thời thơ ấu với con người của Kim Seung-ju ở hiện tại. Những điều thuộc về quá khứ không đứng tách biệt, mà được nhìn lại từ vị trí của hiện tại và chuyển thành âm nhạc. Qua đó, phần trình diễn cho thấy âm nhạc có thể vượt ra ngoài phạm vi của một thú vui đơn thuần để trở thành công cụ giúp mỗi cá nhân chữa lành và suy ngẫm về chính mình.

Câu chuyện Kim Seung-ju kể không phải một tự sự hư cấu đã được gọt giũa cho thật trơn tru. Anh đối diện với những tổn thương của bản thân rồi giải tỏa chúng thông qua âm nhạc. Quá trình ấy cho phép người nghe cảm nhận sức mạnh căn bản của âm nhạc: khả năng tiếp nhận những trải nghiệm khó nói thành lời và truyền tải chúng bằng một hình thức chân thật.

Vì thế, phiên diễn không chỉ giới thiệu bốn ca khúc hay tái hiện những ghi chép trong quá khứ. Đây còn là nơi Kim Seung-ju xác nhận cách anh muốn tiếp tục làm âm nhạc: lấy những bất hạnh, thiếu hụt, ký ức tuổi thơ và sự bất toàn của chính mình làm chất liệu, rồi chuyển hóa tất cả thành lời thú nhận trên sân khấu.

Thông qua cuộc gặp gỡ giữa AoB, KT&G Sangsangmadang Chuncheon và Soundgrid, màu sắc riêng của Kim Seung-ju được thể hiện trong một mạch kể thống nhất. Từ “Lịch sử bất hạnh” đến “Vắc-xin tuổi thơ”, mỗi phần đều góp vào hành trình nhìn lại quá khứ, kết nối nó với hiện tại và mở ra một định hướng âm nhạc mới.

Phiên diễn lần này cuối cùng trở thành dịp để người nghe kiểm chứng sự chân thành trong âm nhạc của Kim Seung-ju. Không theo đuổi vẻ hoàn hảo được tô điểm, anh chọn đưa những vết thương và cảm xúc nguyên bản lên sân khấu, qua đó cho thấy bản sắc nghệ thuật được hình thành từ chính quá trình đối diện với bản thân.

By NBNTV Editorial Team · By Kim Min-ho · By 김민호
Share Facebook X Email

Related articles